Bài thơ “Biết đủ” của Diệu Nguyễn

Biết đủ

Cũng không biết sẽ nói thêm gì nữa
Mỗi một người có định số rồi chăng?
Đừng trách than cuộc sống chẳng công bằng
Mọi kết cục điều do nhân tạo tác

Cùng câu chuyện… mỗi người cảm nhận khác
Bạn không vui vì chưa đạt yêu cầu?
Tôi hài lòng dù kết quả tới đâu
Miễn thật tâm đã hết lòng cố gắng

Không thỏa mãn chính là đeo gánh nặng
Ước mong cầu thứ vượt quá khả năng
Tự dày vò để hạnh phúc trôi lăn
Nên đắm nhiễm trong trầm luân khổ não

Là con người có quyền nuôi hoài bão
Nhưng đừng quên biết chấp nhận bản thân
Từ ước mơ với hiện thực xa – gần
Còn phụ thuộc bởi tinh thần “Biết Đủ”

Nếu được phép xin một lời nhắn nhủ
Yêu bản thân tự khắc thấy hài lòng

Tác giả: Diệu Nguyễn